








“Khi một người lưu lạc khốn cùng thì tiền là chủ mà người là nô lệ. Còn khi một kẻ lưng giắt bạc nghìn thì người là chủ mà tiền lại là tôi tớ. Chúng ta trăm phương ngàn kế muốn kiếm tiền, chẳng tiếc trả bằng mọi giá, có lẽ sẽ có một ngày mộng tưởng thành sự thực. Nhưng tiền lại đoạt đi thanh xuân, đoạt đi mộc mạc, đoạt đi tình cảm của bạn. Còn chúng ta, chỉ có thể trốn sau bức rèm hoa lệ, dè sẻn đếm dăm mẫu vụn thời gian còn sót lại, sợ chúng cũng như dòng nước, sẽ theo kẻ tay trôi mất.”
- Đôi ngọn đèn nhật nguyệt, một cơn mộng xuân thu.

“Cảm giác sự tồn tại của mình là vô nghĩa, không gợi lên được dù chỉ là một thứ cảm xúc nào. Một sự tồn tại vô vọng. Không biết mình vui, hay buồn, hay đang chờ đợi điều gì,… giống như bị mắc kẹt trong một mớ hỗn độn mà lời gào thét như vang lên trong khoảng chân không, không có một âm thanh nào được thốt ra. Chỉ có sự im lặng đáng sợ.”
- Cho những ngày chẳng có gì
Hiện thực chính là lưỡi dao sắc lẻm, con dao dính đầy vết máu ấy, vĩnh viễn sẽ không có từ bi.

“Cuộc đời con người rất ngắn ngủi, không có vật gì là vĩnh hằng, cần gì thương hại xuân thu? Hoa nở rồi tàn, nhưng dù sao nó cùng đã từng rất đẹp.”

“Trong sâu thẳm trái tim mỗi một con người đều có một bức tường, bức tường ấy là sự ngăn cách những tình cảm, những ký ức đã được chôn vùi nơi sâu nhất của chính bản thân họ. Bình thường, chúng được giấu kín không hiển hiện, thậm chí còn không có một chút dấu vết nào. Thế nhưng vào giờ khắc đặc biệt nào đó, một trường hợp tương tự nào đó, những điều ấy lại tái diễn bất chấp cả thời gian.”
| Tình muộn.

Nhân sinh lắm lúc chính là bi ai như vậy, có một số việc, không biết so với biết được đôi khi lại tốt hơn.

“Chân tình, mỗi người cuối cùng cả đời có khi chỉ có một lần! Nhưng một khi xúc động, cả đời không đổi! Cho nên, dù là hoa hoa công tử cũng có một người hắn yêu nhất, cho dù là kỹ nữ chung chăn gối với hàng ngàn hàng vạn người, nhưng cũng có một người nàng yêu đến chết không đổi…Cho nên khi đêm khuya đến, mới có nhiều người than thở như vậy, cho nên nhân gian mới có nhiều tiếc nuối như vậy…”

“Điều đáng tiếc nhất trong cuộc đời một con người, chẳng phải chính là, dễ dàng từ bỏ những thứ không nên từ bỏ, cố chấp níu giữ những thứ không nên níu giữ…
Tình yêu, vốn là một thứ tình cảm muôn hình vạn trạng. Chưa từng bị bỏ rơi, chưa từng bị tổn thương, liệu có thể hiểu được người yêu không? Tình yêu, vốn là một sự trải nghiệm, nhưng mong ước bền lâu.”
– Diệp Tử

“Là vì giữa những đứa trẻ ấy với tôi có một sự khác nhau ghê gớm.
Nếu là đứa trẻ ấy làm điều dại dột thì sau lưng chúng có người đưa tay ra cho chúng níu khi chúng trượt, đỡ chúng khi chúng ngã. Còn tôi, đằng sau tôi không có ai cả. Nếu tôi ngã thì nhất định tôi phải lăn tuồn tuột đến cuối dốc rồi lúc đó mới lóp ngóp bò dậy một mình, nếu may mà chưa gãy xương. Mà việc gãy xương thì rất dễ xảy ra cho tôi, tôi có đủ kinh nghiệm để nói như vậy. Mặc dù còn nhỏ, tôi đã qua nhiều thử thách trong hoạn nạn. Bởi vậy, tôi thận trọng và khôn ngoan hơn phần nhiều đứa trẻ cùng lứa tuổi. Cái phần hơn ấy tôi đã mua bằng một giá khá đắt.”

“Không phải mỗi người đều có thể trưng nỗi đau đớn lên mặt, cho dù không trưng ra mặt, thì nỗi đau trong lòng cũng nhức nhối không kém một phân.”
[三生三世十里桃花]
“Không phải tất cả vết thương đều sẽ chảy máu. Cũng không phải chỉ có chảy máu mới đau.”